Thừa Thiên
Học thuậtThân thiện
Định nghĩa
- Danh từ riêng:
- Tên một tỉnh cũ ở miền Trung Việt Nam: "Thừa Thiên" là tên gọi một đơn vị hành chính cấp tỉnh trong lịch sử, nay là một phần của tỉnh Thừa Thiên Huế. Tên gọi này kết hợp từ hai chữ "Thừa" (nối tiếp, thừa hưởng) và "Thiên" (trời, ý chỉ sự thiêng liêng, vùng đất của trời).
- Chỉ vùng đất thuộc tỉnh Thừa Thiên Huế: Dùng để chỉ khu vực địa lý, con người và đặc điểm tự nhiên của vùng đất này.
Ví dụ sử dụng
- Danh từ riêng:
- Ông nội tôi sinh ra và lớn lên ở Thừa Thiên. (Ông nội tôi sinh ra và lớn lên ở vùng đất Thừa Thiên.)
- Thừa Thiên là một vùng đất có bề dày lịch sử và văn hóa. (Thừa Thiên là một vùng đất có bề dày lịch sử và văn hóa.)
Các cách sử dụng nâng cao
"Thừa Thiên xưa": dùng để nhắc đến tỉnh Thừa Thiên trong quá khứ, trước khi sáp nhập.
- Phong cảnh Thừa Thiên xưa được nhiều thi nhân ca ngợi. (Phong cảnh tỉnh Thừa Thiên ngày xưa được nhiều thi nhân ca ngợi.)
"Con người Thừa Thiên": chỉ tính cách, phẩm chất đặc trưng của người dân sinh sống ở vùng này.
- Con người Thừa Thiên nổi tiếng với sự hiếu học và thanh lịch. (Người dân vùng Thừa Thiên nổi tiếng với sự hiếu học và thanh lịch.)
Biến thể và từ liên quan
Thừa Thiên Huế (Danh từ riêng): Tên tỉnh hiện tại, được thành lập từ việc sáp nhập tỉnh Thừa Thiên và thành phố Huế.
- Thừa Thiên Huế là một trung tâm văn hóa, du lịch quan trọng. (Thừa Thiên Huế là một trung tâm văn hóa, du lịch quan trọng.)
Thừa Thiên - Phú Xuân (Danh từ riêng): Cách gọi trong lịch sử, kết hợp tên đất Thừa Thiên với tên kinh đô cũ Phú Xuân (Huế).
- Vùng đất Thừa Thiên - Phú Xuân gắn liền với triều đại nhà Nguyễn. (Vùng đất Thừa Thiên - Phú Xuân gắn liền với triều đại nhà Nguyễn.)
Từ đồng nghĩa/Gần nghĩa
Xứ Thừa Thiên: Cách gọi thân mật, mang tính vùng miền cho địa danh này.
- Anh ấy là dân xứ Thừa Thiên chính gốc. (Anh ấy là người gốc Thừa Thiên chính hiệu.)
Đất Thần Kinh: Một biệt danh khác chỉ vùng đất kinh đô cũ (Huế và vùng phụ cận), có liên hệ mật thiết với Thừa Thiên.
- Phong cảnh đất Thần Kinh vẫn còn nhiều nét cổ kính. (Phong cảnh vùng đất kinh đô cũ vẫn còn nhiều nét cổ kính.)
Thông tin địa lý liên quan (Dựa trên ngữ cảnh tham khảo)
- Đặc điểm địa hình: Vùng đồng bằng từ Phong Điền đến Phú Lộc, được bồi đắp bởi sông Hương và các nhánh của nó. Đất đai khá phì nhiêu nhưng diện tích hẹp do kẹp giữa các đồi gò thềm phù sa cổ và hệ thống đầm phá (Tam Giang, Cầu Hai).
- Đặc điểm khí hậu: Có mùa mưa muộn kéo dài từ tháng 9 đến tháng 12, với lượng mưa rất lớn (ví dụ tại Huế là 2980mm/năm).
- Đồng bằng từ Phong Điền đến Phú Lộc, do sông Hương và các nhánh bồi nên, khá phì nhiêu nhưng rất hẹp vì kẹt vào một bên là đồi gò thềm phù sa cũ, một bên là đầm phá (Tam Giang, Cầu Hai). Từ chân đèo Phú Gia ven phá Cầu Hai đến chân đèo Hải Vân còn vài cánh đồng nhỏ: Phú Lộc, Thừa Lưu, cách nhau đèo Phước Tượng. Mưa muộn từ tháng 9-12, nhưng nhiều (Huế 2980mm/năm)